Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022

 

BÊN MỘ TỐ NHƯ

 

Người nằm đây hồn có phiêu diêu?

Sáng mùa đông hơi sương mờ tỏ

Lối gạch rêu xanh, phi lao lặng gió

Tấm bia..đời. Người khắc chữ tâm.

 

Người nhìn thấu mọi kiếp con người

Trái tim quặn đau thương đời bể khổ

Lời thơ vọng trong đêm trường

Từ ngàn Hống, núi Hồng, sông Lam

Biển Nghi Xuân ầm ào sóng vỗ

Buồn đau giằng xé không nguôi..

 

Nỗi đau của người vượt thời gian

Truân chuyên một kiếp quan trường

Rối ren vận nước

Bút nghiên oan nghiệt dăng dày

Kẻ xu thời  xênh xang mũ áo

Hùng tâm, chí sĩ  lòng đau

Cũng đành chọn khuất trong lều cỏ

Ai đoái thương số phận cánh cò

Cải bay lên trời rau răm ở lại

Đắng cay …Lặm lụi……..Người Ơi!

 

Nước mắt của Người- Tố Như ơi!

Phận Kiều long đong trôi dạt

Chốn quan tham lòng rắn miệng hùm

Một kiếp đồ chơi, món hàng trao đổi

Lòng vẫn son một trái tim hồng

 

Hồn dân tộc vẫn ngàn năm u uất

Thương thay nguyện ước hóa rồng.

Người khóc cho đời—Tố Như ơi!

Cảo thơm chữ tâm làm trọng

Lay động lòng người

Sống trong lòng người

Hồn Thi nhân bất tử.

 

Nghi Xuân Hà Tĩnh tháng 12 năm 2019

 

 

 

 

 

 

NHỮNG CHIẾC LỒNG CHIM

Truyện ngắn của Hồ Ngọc Vinh

Ông Phước rút ghim, mở cửa lồng. Con Sáo vẫn nhảy nhót từ góc nọ, sang góc kia, dường như đã quen với khoảng không chật hẹp và thức ăn do ông Phước hàng ngày thả vào trong những chiếc khay. Con Sáo ngó nghiêng nhìn bàn tay ông, nhìn ông bằng ánh mắt trong trẻo , thơ ngây.

Con Sáo này ông Phước đã nuôi từ vài ba năm nay, từ lúc nó còn nhỏ, lông  ống mới nhú trên cánh. Một thợ săn bắn chim trong làng đã rình bắn được chim bố, chim mẹ, phá tổ, nhặt được mấy Sáo non, đem về nuôi. Lũ chim non ngơ ngác, sợ hãi nép mình vào nhau trong chiếc hộp bằng nhôm, luôn miệng kêu khe khẽ chích…chinh…chích….chinh..Được vài ngày trừ con Sáo này, lũ Sáo non khác chết cả. Ông Phước xin  nó mang về nuôi dưỡng. Ông bắt sâu, bắt châu chấu, tìm chuối tây, hàng ngày bón cho Sáo. Con Sáo hồi lại, chẳng mấy chốc lông cánh chắp khấu, bay nhảy trong chiếc lồng bằng nan mây dành riêng cho nó. Ông dạy Sáo tiếng người. Sáo bắt chước nhanh lắm. Mỗi khi có khách vào nhà, nó  cất tiếng: Phước ơi! Có khách. Phước ơi !  Có khách. Khách vào , chào khách..!.

Ông Phước nuôi nhiều loại chim, nhưng với con Sáo này ông cảm thấy vô cùng thân thương. Tình cảm hệt như cha với con vậy. Ông có thể giao cảm với nó, trìu mến, săn sóc nó, sa xót đau mỗi khi nó đau chân.

Ông Phước Kiên nhẫn đợi. Lát sau, Sáo nhảy tới gần cửa lồng, ngó nghiêng ra ngoài ô cửa,  nhìn ông Phước, do dự, rồi chui khỏi lồng , bay đậu trên cành cây trứng cá trước nhà.

Ông Phước nhìn theo con Sáo, đôi mắt tỏ ra quyến luyến, trong lòng bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường.

Sáo sà xuống, đậu trên vai ông, nhẹ nhẹ kêu: Phước!...Phước.. Ông Phước nhẹ nhàng đặt bàn tay lên lớp lông dày mịn màng của nó, cảm xúc yêu thương tràn ngập trong lòng. Dường như Sáo  cũng có cảm giác đó. Nó nghiêng cái mỏ, nghiêng ánh mắt, chớp chớp, rồi cúi xuống rỉa rỉa vào mấy ngón chân, rỉa rỉa vào bờ vai ông.

Ông Phước: Bay đi! Bay đi! Mặc dù Phước đã quen với tiếng Sáo hót Phước ơi! Phước ơi! Với Phước, Sáo không đơn thuần là chú chim, mà là một phần của đời sống tình cảm. Nhưng thôi! Hãy trở về với thiên nhiên, với tự nhiên, với loài, sinh con đẻ cái thật nhiều. Thật nhiều! Hãy bay đi! Bay đi!

 

Dường như Sáo không nỡ xa ông. Sáo bay lên đậu ở cành cây trứng cá,ngó nghiêng, rồi lại bay xuống, sà vào vai ông, lượn quanh ông.

Ông Phước nhìn theo Sáo quả quyết khích lệ: Hãy bay đi tới những chân trời Sáo muốn! Trở về với đàn, với loài! Sinh nở thật nhiều. Ông nẹp lại cửa lồng, đi nhanh vào nhà, lát sau mới trở ra sân. Ông ngước nhìn quanh, đôi mắt sục sạo trên bầu trời, những lùm cây quanh đó như muốn tìm lại Sáo. Không thấy Sáo đâu nữa. Ông cảm thấy như vừa mất đi một vật gì đó rất quý, nhưng trong lòng thấy nhẹ bỗng như đã làm việc gì có ý nghĩa cho đời.

Ông ngồi xuống bên chiếc bàn trà, rót lưng chén, đưa miệng nhấm nháp. Chè thơm, vị đậm đọng lại ngòn ngọt trên lưỡi, trong miệng. Ông nhìn những chiếc lồng chim, hồi tưởng lại những ký ức xa xôi, nhưng như vừa mới xảy ra .

Ngày trước, làng quê chủ yếu là những nếp nhà tranh lẩn khuất dưới những khu vườn xanh mát bóng cây, bười , nhãn, na, khế, cam….vv. Nhà này ngăn cách nhà kia bởi những hàng rào dâm bụt, rào mây, hoặc ô rô. Những khu vườn đầy tiếng chim. Sáng  sớm, khi mặt trời vừa ló rạng, chim chóc trong các khu vườn hót vang chào mừng ngày mới tươi vui, rộn rã, gợi lên cảm xúc thanh bình, thanh thoát trong lòng người. Chiều đến, lũ cò trắng, cò lửa về đậu trên những khóm tre, cả đêm chúng kêu cò…cò..cò hệt như họp chợ. Ông  nhớ độ cuối thu, những đàn chim từ phương bắc bay qua làng theo hình mũi tên về phương nam tránh rét, nhớ những đàn giang, mòng két hàng ngàn con đậu bên diền bồng bềnh, bồng bềnh trên mặt sông vào độ xuân về.

Để bắt chim ông dắt lên người những cành lá, ngồi hàng giờ trên cây kiên nhẫn chờ lũ chim đến, nhón bắt về nuôi. Ông tự tay vót nan tre, nan mây, gác lên bếp. Khi chúng ngấm  khói trở nên óng vàng, ông ngồi  tỉ mẩn đan những chiếc lồng. Lồng ông đan có đủ kích cỡ, dành cho các loài chim khác nhau. Có chiếc nhỏ chỉ bằng chiếc ấm tích. Có chiếc to gấp rưỡi cái nơm. Điểm chung ở chúng là nét mềm mại cong xuôn đều từ trên xuống dưới đáy lồng và màu sắc vàng nâu óng chuốt. Ông làm những chiếc lồng chim không chỉ với sự khéo tay hay mắt, còn bằng tình cảm thân thương dành cho thiên nhiên, dành cho lũ chim nuôi. Ông đã nuôi nhiều loại chim: Sẻ, Chào mào các loại, Chích chòe, Sáo, Khuyên.vv. Ngày ngày, ông tranh thủ bắt sâu, châu chấu.. mang về làm thức ăn cho chim, dành những quả chuối tây vàng óng thơm phức cho nó. Có buổi đi làm đồng, ông mang theo chiếc lồng chim Sáo, dùng vải che lồng, để lồng ở đầu bờ, không quên đặt sẵn trong những chiếc khay nhỏ, chuối, cào cào rồi nước uống. Kết thúc buổi cày, ông xách

lồng về nhà. Với ông tiếng chim hót như những bản nhạc ríu rít của cuộc sống, tươi vui, sống  động, gợi trong lòng người cảm xúc thanh thoát, sảng khoái, tĩnh tại, vợi đi những mệt nhọc toan tính thường ngày.

Đã mấy năm nay rồi, những chiếc lồng trong khu vườn nhà ông Phước vắng bóng chim. Chủ yếu là lồng không. Con Sáo ông vừa phóng sinh là con chim cuối cùng ông nuôi trong lồng. Ông tự nhủ với lòng mình như vậy.

Lâu lâu tôi về thăm ông. Bên chiếc bàn trà, ông Phước nói với tôi: Giờ ít chim chóc lắm.

Tôi nói:

-         Cũng không ít lắm đâu!

-         Ít đi nhiều chứ. Chỉ có những người như chúng tôi mới thấy được điều

đó. Bây giờ là thời buổi của bê tông, của đô thị. Tỷ lệ che phủ bởi cây xanh mỗi ngày một ít đi. Người ta trồng cây chủ yếu với mục đích kinh tế, những loại cây ngắn ngày, sớm cỗi.

-         Điều ấy cũng đúng- Tôi nói- Nhưng cũng phần vì lo lối săn bắt tận diệt

của con người.

Ông Phước nói bằng giọng trầm buồn: Giờ con người lạm dụng thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng trong trồng trọt , chăn nuôi. Chim ăn sâu trúng độc, chết.  Và rồi lại nhiều sâu. Tệ hơn nữa là con người săn chim bằng đủ kỹ thuật.

-         Ông muốn nói tới cách người ta thu âm tiếng chim trống- mái, phát lại

để dụ chim vào bẫy- Tôi nói.

-         Đấy cũng chỉ là một chiêu trò thôi. Người ta dùng lưới bắt chim, dùng

keo dính bẫy chim, dùng súng bắn chim cả ngày lẫn đêm. Ông Phước buồn rầu nói.

Tôi nói:

-         Ông nói đúng. Dịp này các loài chim trong khu vực mỗi ngày một ít đi

không thấy chèo bẻo, bạc má và những con bói cá treo minh trên không soi cá.

Ông Phước:

-         Mỗi ngày có hàng chục lượt người đi xe máy, thậm chí đi ô tô về bắn

chim ở khu đầm ngoài. Họ mặc quần áo rằn ri, mỗi người một khẩu. Ai nấy béo núc, hổ ăn không hết thịt họ.  Họ quần thảo cả ngày, thấy chim nào cũng bắn. Nói đến đấy, ông Phước nhìn những chiếc lồng chim treo trên mái, trong chái nhà, ngoài vườn. Theo ánh mắt ông, tôi chỉ thấy những chiếc lồng không im lìm.

Buổi tối đó giấc mơ kéo ông Phước vào thế kỷ sau. Thế giới chỉ còn lại một loài động vật trông giống khỉ, song không phải khỉ, cũng chẳng phải vượn, mắt sâu trũng đỏ lừ, mi mắt cũng đỏ, lông mày rậm, mình mẩy, tay chân đầy lông lá, hai hàm răng dài nhọn trắng ởn. Loài động vật này phàm ăn và tàn ác ghê gớm. Chúng đã ăn hết các loài trong tự nhiên và giờ đây để tồn tại, chúng ăn thịt đồng loại.

Tỉnh dậy ông Phước bàng hoàng sợ hãi. Sáng sau, khi tỉnh dậy, việc làm đầu tiên của ông là tháo những chiếc lồng xuống, đập  bẹp hết.

Bỗng con Sáo mới được phóng sinh ngày nào bay về. Nó bay quanh rồi đậu vào vai ông cất tiếng hót: Phước..! Phước.

                                                                             Hưng Yên năm 2015

 

MÙA BIỂN ĐỘNG

 

Truyện ngắn của Hồ Ngọc Vinh

Biển chiều nay, sóng lừng. Những con sóng tiếp nối những con sóng, dâng cao rồi đổ ào….ào vào bờ cát. Sóng bò lên tận bờ đá, vỗ ầm …ầm, vỡ ra tạo thành những bọt nước trắng sôi sục hả hê bắn tung tóe. Biển đang giận giữ, biển đang yêu. Quỳnh nghĩ thế. Biển luôn khát khao, biển đi tìm tình yêu suốt tháng năm. Sau những con sóng đổ ầm ào mạnh mẽ đó, Quỳnh vẫn lắng nghe được tiếng thở dài của biển, tiếng nói tự trong lòng biển âm thầm lắng đọng tới da diết.

Chuông điện thoại kêu. Quỳnh vội mở túi xách, lấy cái điện thoại, chị áp cái điện thoại vào tai, nói bằng giọng trìu mến: con à! Có việc gì không con?

Đầu kia cất lên tiếng nói của con gái yêu quý: mẹ à. Mẹ đang ở đâu vậy?

Mẹ đang ở bên biển.

Mẹ! Mùa đông mấy ai ra biển hả mẹ. Con thấy biển vào mùa đông hiu quạnh lắm, buồn lắm mẹ.

Mẹ yêu thích biển mùa đông con ạ. Vào mùa này, gió mùa đông bắc thổi. Sóng biển lớp lớp dâng cao đập vào bờ đá và rồi im ắng. Con biết không, giữa tiếng đổ ào ào của sóng là cả một khoảng không gian lắng đọng. Mẹ thích lắng nghe tiếng sóng biển và những lời biển tình tự sâu lắng ngọt ngào.

Mẹ vẫn mơ mộng! Mẹ biết không, chúng con rất lo cho mẹ!

Các con không phải lo cho mẹ. Các con có cuộc sống của các con. Hãy sống cho chồng, cho con, đấy là những người gắn bó, yêu quý con nhất đấy. Hãy trân trọng hạnh phúc gia đình con nhé. Đừng như mẹ, khát vọng cả đời và trống vắng cả đời con ạ. Quỳnh nói đến đấy. Chị chợt buông tiếng thở dài.

Quỳnh bất giác nhó lại, con bé Hải rất nhiều lần giục chị đi bước nữa. Ngày nó còn bé, cũng chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau. Hải dường như hiểu mẹ, thương mẹ. Hải luôn nghĩ nếu có ai đó thương yêu mẹ thực sự, có thể khỏa lấp đi sự cô đơn, côi cút của mẹ, Hải chỉ mong có thế. Đã có lần Hải nói: mẹ đừng vì con mà không lo cho mẹ. Mẹ cứ sống cho mẹ, lo cho mẹ. Mẹ nhớ điều ấy mẹ nhé. Có thể nó phần nào vẫn nhớ tới ngày thơ bé khi Quỳnh vẫn chưa ly hôn.

Quỳnh là một phụ nữ thành đạt. Ôi! Thì đúng vậy, chị có học vị. Chị là giảng viên được sinh viên yêu quý bởi tính trách nhiệm và tình yêu người , yêu nghề thấm đượm trong từng câu nói mỗi giờ lên lớp, bởi chị luôn biết đứng về phía sinh viên để sử xự. Chị là nhà khoa học đã có nhiều sách, bài báo, những công trình nghiên cứu đã được công bố. Ai đó nói rằng chị khô khan, chị chỉ biết đến nghề nghiệp và khoa học. Quỳnh chỉ mỉm cười…Có ai biết, chị đã từng yêu đến điên dại anh bạn học cùng lớp, vẽ lên khung cảnh cuộc sống gia đình hạnh phúc êm ấm với người mình yêu bên những đứa con, tưởng tượng ra khung cảnh chỉ có hai người bên nhau dưới ánh trăng ngà, mùi thơm của hoa dạ hương tỏa bay, một bên là thành phố rực rỡ đèn màu đường phố như suối hoa đăng, một bên là biển đêm với những con sóng bạc đầu, tung bờm khát khao cháy bỏng.

Nhưng chị đã không thành công trong hôn nhân. Thật vậy! Chị không thành công trong hôn nhân. Nhớ lại những tháng ngày chung sông với Tiến chị lại sợ hãi rùng mình. Tiến chính là tình yêu đầu của chị. Trong suốt những năm tháng học đại học, hai đứa vẫn yêu nhau tha thiết, họ có rất nhiều những kỷ niệm đẹp về tình yêu. Những chủ nhật bên bờ hồ Tây lãng đãng những con sóng lăn, bên bờ những chùm hoa phượng nở đỏ rực và ve ngân ra rả; những buổi đi dã ngoại vượt sông đà tới Động chúa, chùa Bà..Vậy mà khi bên nhau họ sống không hạnh phúc. Tiến mấy năm trong quân ngũ, sau xuất ngũ về làm việc ở một tập đoàn chuyên xây dựng. Thế là chấm hết những ngày yêu thương. Tiến có vợ khác. Tiến không còn tôn trọng chị, hờ hững và không còn biết quan tâm tới chị và con.

Sau gần chục năm chung sống cuối cùng họ đã ly dị Rất nhiều người ngăn cản chị. Bố Quỳnh nói: thôi đi con.Chồng con có thế nào hưởng thế. Hãy sống cho con. Tất cả vì con. Con Hải lớn lên tâm lý sẽ thế nào nếu không có bố….. Quỳnh mỉm cười chua chát. Con nghĩ mãi, nghĩ kỹ lắm rồi bố a! Chẳng lẽ con không biết điều đó. Con biết chứ. Nhưng chúng con không còn tôn trọng nhau nữa. …đến chạm vào người con anh ấy cũng rùng mình. Con cũng muốn chịu đựng cho con Hải có bố , có mẹ, có một gia đình trọn vẹn đúng nghĩa. Nhưng không thể được bố a!

Đã có vài người đàn ông đến với chị. Đầu tiên là một viên đại tá về hưu tên Thành. Tuổi ngoài 60 trông Thành vẫn phong độ, nhanh nhẹn, góa vợ, khuôn mặt vuông vắn, hiền lành và có hậu. Thành ngồi hồi lâu mà không biết bắt đầu từ đâu. Anh nói muốn tìm người bầu bạn, hỏi những câu không đầu không cuối. Vậy là họ không gặp lại nhau. Người thứ 2 là chủ nhiệm hợp tác xã, cũng góa vợ. Anh tên Hoàn. Hoàn có dáng người đậm, khuôn mặt bầu bầu, với cái cằm nhọn, ánh mắt và khuôn mặt không biểu cảm, khó gây thiện cảm cho đối tác…người thứ 3, người thứ tư…..Cơ quan nhiều người mai mối cho chị. Bố chị nhìn thấy con gái đơn thương, độc mã cũng thương. Ông nói: con nên đi bước nữa. Mẹ Quỳnh nhìn thấy con gái cũng thương. Mỗi lần nhà có việc, các anh các chị , các em Quỳnh đều như đũa có đôi. Chỉ có con Quỳnh là một mình. Quỳnh lại là đứa con gái bà thương nhất, vừa lòng nhất, hợp nhất. Không đứa con gái nào bà để chúng bắt chấy, nhổ tóc sâu, giặt quần, giặt áo, chỉ có con Quỳnh thôi. Ấy vậy mà đường chồng con của nó lỡ dở. Thật khổ thân nó.

Thật ra Quỳnh cũng mong muốn có bầu có bạn lắm chứ, thèm cái cảnh vợ chồng bên mâm cơm cùng các con yêu lắm chứ, nhưng Quỳnh như con chim dính tên nay sợ cả cành cây cong. Vả lại Quỳnh không thể sống với người Quỳnh không yêu, không có cảm tình. Quỳnh sẽ ở vậy nuôi con, dành tất cả tình yêu cho con bé.

Hơn chục năm trời trôi qua. Hải tốt nghiệp đại học làm việc ở một ngân hàng tại Hà Nội Con bé xây dựng gia đình với người nó yêu. Chúng có một căn hộ khép kín tại Gia Lâm. Nhà giò chỉ còn mình chị. Căn nhà như rộng ra mênh mông. Quỳnh lấy công việc làm vui. Hàng ngày chị đến cơ quan từ rất sớm, trưa về muộn, buổi chiều cũng vậy. Tình cảm, trí lực của chị giờ dành hết cho chuyên môn. Tối về sau khi tắm giặt, ăn cơm, chị chuyện trò với con gái qua Facebook hoặc qua Jalo.

Con gái luôn nhắc lại: mẹ ơi! Có ai thương mẹ, mẹ đi bước nữa đi!

Chị viết: cái con này!

Mẹ! Con nói thật đấy. Mẹ đã sống cho con. Con hiểu điều đó. Giờ con đã trưởng thành, có gia đình. Con càng thương mẹ. Sống một mình lủi thủi khổ lắm mẹ. Nấu cơm một lần cho cả ngày. Lúc ốm , lúc đau, chẳng biết gọi ai. Con gái mẹ bất hiếu quá, không thể ở bên mẹ, phụng dưỡng mẹ. Lắm lúc muốn bay về ngay với mẹ thương. Hay mẹ lên ở với chúng con!

Ừ! Mẹ hiểu rồi. Hãy sống hạnh phúc con nhé.

Viết đến đấy, nước mặt chị trào ra. Con bé vẫn thế. Bề ngoài có vẻ tinh ngịch, nông nổi, ấy vậy mà không phải. Trái tim con tràn đầy tinh thương cảm, lòng trắc ẩn và sự cảm thông. Gieo vào lòng chị tình thương, hãnh diện và tự hào.

Quỳnh cũng đã không ít lần vào mục tìm bạn trong trang TWO, hoặc các trang khác, một cách vô thức hay hữu ý chẳng rõ nữa. Ngắm những người đàn ông tự giới thiệu mình, mỗi người một vẻ, chị tự mỉm cười. Hy vọng nào cho chị trong số những người mà chị đã lướt qua. Chẳng ai dành cho chị cả. Có thể họ gặp chuyện éo le…thường là thế…họ đang cô đơn, họ đang khát khao sex hay hạnh phúc gia đình…những nỗi cô đơn cộng lại không thành an ủi, bù đắp còn lớn hơn. Không ai dành cho chị cả.

Nhưng nỗi cô đơn khủng khiếp nhất đối với chị đó là vào những lúc giao thừa, khi con gái đã lập gia đình. Một mình chị chờ đón giao thừa. Khoảng khắc giao thừa mênh mênh, mang mang làm con người dễ sinh hồi tưởng, liên tưởng. Chị bỗng rơi chơi vơi vào khoảng trống mênh mông của dòng thời gian và dòng cảm xúc. Chị muốn đổ gục xuống bên bàn khi ý thức được khoảng trống trong lòng không thể lấp đầy. Nếu như không có tiếng chuông điện thoại và giọng con bé “mẹ ơi! Con nhớ mẹ! Chúc mẹ năm mới sức khỏe và hình ảnh vợ chồng Hải trên Jalo” chị có thể đã không thể gượng nổi. Mong cho những ngày tết chóng đi qua.

Tối nay, thủy triều lên. Mặt biển dâng cao. Gió mùa đông bắc tràn về. Biển động. Từng con sóng dài như những con trăn, sừng sững dựng đứng, mào màu trắng đổ ầm…..ầm vào bờ. Trăng non. Ánh trăng yếu ớt. Vầng trăng non ẩm đạm lần sau những đám mây đen vần vũ. Mặt biển nhờ nhờ ánh trăng. Đây đó trên mặt biển những chiếc đèn nhỏ xíu của dân câu mực dập dềnh, dập dềnh trên sóng. Con tàu hàng nào đó từ rất xa, rất xa với cả dàn đèn nhấp nháy. Phố xá đã lên đèn. Thi thoảng có bóng người qua lại trong những công viên của thành phố du lịch.

Quỳnh ngồi bên bờ biển. Người bán hàng tuổi đã trung niên hỏi: chị uống gì?

Quỳnh: anh cho tôi chén trà!

Người bán hàng hỏi: trà đá , hay trà nóng. Nhìn người phụ nữ trong trang phục mùa đông với cái áo dạ đen trùm ngoài, anh đoán chắc cô ấy là dân trí thức thị thành. Sao cô ấy lại ra biển một mình vào mùa này? Mọi người thường đi biển vào mùa hè, tắm và thưởng thức các món hải sản. Ôi! Sao lại có sở thích này chứ.

Quỳnh nhầm nhi chén trà. Chị ít uống trà, nhưng mỗi khi ra biển thích ngồi bên biển trên những chiếc ghế đá, quan sát biển và phố biển về đêm.

Một người đàn ông trong bộ com lê màu tím than bước đến, hỏi: Tôi ngồi cạnh em được chứ.

Quỳnh xê người nhường chỗ cho anh, kín đáo quan sát người đàn ông: Tóc đã hoa râm. Khuôn mặt nở nang đầy đặn, vương chứ ưu tư. ÔI! Lại có người đàn ông thích ra biển dịp này! Quỳnh cảm thấy e ngại khi anh hỏi: em đến đây một mình. Vâng!- Quỳnh đáp. Quỳnh muốn đứng lên, về lại căn phòng. Dường như người đàn ông đã lấy mất đi khoảng không gian của riêng chị,làm chị không hài lòng. Nhưng ở anh có điều gì đó thôi thúc chị muốn hiểu, muốn khám phá.

Anh nói: anh tên Hưng. Anh sống và làm việc tại Bắc Ninh. Anh có thú vui đó là đi biển vào dịp cuối đông.

Câu chuyện giữa họ tiếp tục như người đã quen biết nhau từ lâu. Hưng kể với giọng trầm: anh là dân kinh doanh, có một doanh nghiệp nhỏ. Anh có hai con một trai, một gái. Chúng đều đã lớn , đã xây dựng gia đình.

Quỳnh: chắc anh chị rất hạnh phúc.!

Hưng thở dài:không đâu em! Mấy chục năm chung sống với cô ấy. Anh những tưởng mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới với vợ đẹp, con khôn thành đạt. Nhưng anh vô cùng đau xót khi thấy rằng người phụ nữ và gia đình mà anh bao năm vun đắp cho nó đổ vỡ. Cô ấy chơi lô đề, chơi hụi, làm những việc mờ ám sau lưng anh. Đến khi ngân hàng xiết nợ anh mới vỡ lẽ. Chuyện không chỉ có vậy. Khi anh đi vắng, cô ấy có người đàn ông khác mạnh mẽ hơn,trẻ khỏe hơn….Anh đã bán cả cơ nghiệp để trả nợ ngân hàng. Giờ anh không kinh doanh nữa. Muốn sống cho mình và chiêm nghiệm.

Quỳnh bật kêu: trời ợi! Sao lại thế. Sao anh gặp phải chuyện éo le dường ấy. Chị nhìn Hưng với ánh mắt đầy vẻ cảm thông.Tự hỏi: sao lại có những người đánh mất hạnh phúc của mình dễ dàng và vô ý thức như thế? Giá như mình được yêu, được quan tâm có lẽ chẳng bao giò mình để hạnh phúc tuột khỏi tầm tay.

Buổi tối đó khi về phòng, Quỳnh không ngủ được. Chị hết xoay bên này, xoay bên kia, mắt cứ chong chong. Chuyện của Hưng tác động mạnh mẽ tới tư tưởng của chị. Bất giác một sự liên tưởng chợt đến: giá như anh ấy là của chị. Không! Mình đã biết gì về người ta. Ôi! Anh ấy đáng thương quá. Anh bất hạnh hơn cả chị bởi bị phản bội. Anh ấy chắc biết quan tâm tới vợ con….cộng hai cái cô đơn lại bằng sự yên ấm…làm gì có thế. Chỉ nghĩ vớ , nghĩ vẩn. Lại hình dung ra cảnh bên anh vào lúc giao thừa.

Năm nay, Quỳnh lại ra biển vào cuối đông. Chị đặt phòng ở khách sạn quen thuộc nơi vào những năm trước vẫn lưu trú. Phố biển đã giăng những băng rôn, khẩu hiểu, các nhà hàng đã được trang hoàng thông, hoa đào, hoặc quất cảnh. Vẫn còn hơn hai tuần lễ nữa mới đến tết âm lịch.

Phố biển đã lên đèn. Những chuyến xe khách đưa khách từ thành phố vào khu hai, khu ba vội vã đi qua. Biển dịp này triều xuống. Bãi cát rộng dài với những đốm lân tình, những hạt cát lấp lóa dưới ánh trăng. Ngoài khơi những con sóng lớp lớp vồng lên, chạy mãi, chạy mãi..

Quỳnh ra biển, như thường lệ tới quán nước ven bãi cát dưới tán dừa, ngồi và gọi chén trà. Chị ngồi xê ra đầu ghế….

Biển khơi vần ào ạt từng lớp sóng khát vọng. Biển khơi vẫn đi tìm hoài năm tháng những mối tình trong mơ. Biển khơi vẫn âm thầm lặng lẽ nén tình yêu để hóa bão dông…Quỳnh nghĩ thế..

Hưng Yên tháng 7 năm 2017

 

 

MẬT MÃ DI TRUYỀN

                                             

Michel Wolf ngồi trong phòng làm việc, giờ đã mười giờ. Anh sức nhớ mình chưa ăn sáng. Anh với lấy cái cặp, mở cặp rút từ trong cặp mấy lát bánh mì kẹp thịt lợn hun khói, cắt tứi cà phê, đổ café vào chiếc cốc bằng sứ tráng men, lấy nước sôi từ cái máy lọc nước đa năng ở góc phòng phía trước pha cà phê. Mùi café dạy lên trong phòng, hương vị café làm căn phòng thêm tĩnh lặng và lãng mạn. Từ lâu rồi Michel có thói quan như thế, anh đặc biệt tiết kiệm thời gian trong việc ăn uống, đi siêu thị. Mỗi ngày anh chỉ có vài tiếng đồng hồ vào lúc đêm về sáng để chợp mắt. Michel đang theo đuổi một đề tài nghiên cứu, nếu thành công sẽ tạo ra bước ngoặt lớn trong khoa học công nghệ công nghệ thông tin  và di truyền.

Anh vừa nhai bánh, mắt vẫn dán vào màn hình láp tốp theo dõi những dòng lệnh được viết bằng ngôn ngữ …….Phía bên trái màn hình là khung hình nhỏ, nơi hiển thị kết quả có được khi thay đổi các dòng lệnh trong chương trình. Bỗng nhiên, có tín hiệu nhấp nháy phía dưới bên góc trái màn hình. Ai gọi thế không biết? Anh bật công cụ CALL Messinger nhấn vào nút chấp nhận. Ôi! Là Phương! Tiếng Phương: Chào Anh! Anh đang làm gì thế? Chào em! Anh vừa ăn sáng, vừa dõi theo kết quả nghiên cứu. Vậy ư? Em cứ tưởng anh đang nói chuyện với cô nào. Anh quên em rồi. Trời đất! Anh làm sao quên được em cơ chứ.

Sao anh không gọi cho em?

Anh có gọi đấy chứ. Nhưng em không chấp nhận cuộc gọi.

Anh chỉ được cái nói dối. Trên máy em làm gì có tín hiệu cuộc gọi nhỡ. Thật vậy ư. Anh nhớ là đã gọi cho em nhiều mà. Quả thật như vậy ư. Vậy thì xi lỗi em.

Tiếng Phương đã ngọt hơn nhưng vẫn là giọng hờn dỗi: Anh biết hôm nay là ngày nào không?

Sao em?

Em hỏi , anh biết hôm nay là ngày nào không?

Không! Anh Không biết! – Michel thành thực trả lời- Sao em? Có điều gì quan trọng  không?

 Hôm nay là ngày sinh nhật em.

Hôm nay 27 tháng 8. À đúng rồi. Hôm nay là ngày sinh nhật em. Vậy mà anh quên mất. Anh đáng trách quá. Xin lỗi em rất nhiều.

Anh chỉ được cái xin lỗi là nhanh thôi. Em không cho anh xin lỗi đâu. Tình yêu của em a! Hãy chuẩn bị trở về  VT vào cuối tuần tới anh nhé. Ba mẹ nhắc em đấy. Em muốn cùng anh thưa chuyện với ba mẹ về lễ cưới của chúng minh....

Ngày cưới ư?

Anh sao thế?

Ồ không! Anh không sao cả. Michel sực nhó lại, cách đây chừng hơn tháng,  họ đã gặp nhau ở SG nhân chuyến đi tới thành phố báo cáo kết quả nghiên cứu trước hội nghị khoa học. Họ đã có kế hoạch gặp gỡ cha mẹ Phương ở VT chuẩn bị cho tiệc cưới, vậy mà anh quên mất. Đầu óc.

Anh nhớ là sẽ phải về đúng hẹn đấy, Nếu không đừng trách em.

Michel ngắm khuôn mặt trái xoan khả ái của Phương, lòng dạt dào cảm xúc nhó nhung, thương yêu. Mái tóc, đôi mắt với hàng mi cong mảnh, cái mũi với sống mũi cao, cánh mũi nhỏ, nhân trung sâu thật hợp với khuôn mặt; bờ môi đỏ như thoa son.. tất cả với anh đáng yêu và gần gũi biết bao. Ôi chao nếu không vì quá ham mê công việc, có thể anh nhào ra sân bay, mua vé giá cao, bay về để được ở bên Phương. Nhưng anh không thể làm thế. Công việc nghiên cứu đang vào giai đoạn cuối. Là chủ đề tài, anh vừa trực tiếp nghiên cứu chính, vừa tổ chức, phối hợp công việc của các thành viên trong nhóm nghiên cứu và các đối tác liên quan. Phương hiểu anh, thông cảm cho cái tính đáng trí của anh. Nên mỗi lần anh phạm lỗi, vò tai bứt tóc là nàng lại mỉm cười nói, em chỉ tha lỗi cho anh lần này nừa thôi nhé. Lần sau phạt.

 

 

 

Sáng cuối hè, nắng nóng bắt đầu dịu. Từ xa có thể nhìn thấy trung tâm nghiên cứu Công nghệ thông tin và di truyền, nằm trên một vùng đồi thấp, từ đây về Thủ đô Yaha khoảng 60 km. Những tòa nhà cao tầng sơn màu sữa,  sảnh vào rộng rãi với những chiếc cột vuông khỏe khoắn màu xám. Quanh những tòa nhà là những vườn cây, chủ yếu là cọ, dừa, thông, sữa, phía dưới tán cây là những thảm hoa hồng, hoa cúc vàng cạnh những lối đi rộng rãi được trải bằng bên tông nhựa chất lượng cao, phẳng phiu. Trời vẫn còn hơi sương, khiến trung tâm nghiên cứu trông thật tráng lệ, mơ mộng, trầm sâu như khuôn mặt của các nhà khoa học rất sáng đầy  trí tuệ song cũng vô cùng trầm mặc. Làm việc ở trung tâm nghiên cứu này có chừng hai ngàn chuyên gia, chủ yếu ở các lĩnh vực công nghệ thông in, truyền thông và di truyền. Ở đây, có những đề tài khoa học mà người bình thường gọi là điên rồ. Ví dụ: về sự ra đời của vũ trụ; truyền thông trong thế kỷ ánh sáng, sự tồn tại của chúa? ..vv..vv.

 

Michel cùng nhóm của anh đang theo đuổi đề tài, mật mã di truyền. Cách đây vài năm, trong cuộc họp hội đồng khoa học, Michel đã rất khó khăn để thuyết phục các hội đồng cho phép anh và nhóm triển khai dự án. Michel: chúng ta đã có thể tạo ra chú cừu Đoly từ tế bào gốc, tạo ra con ngựa, thậm chí các bộ phận cơ thể con người cũng có thể được phát triển từ tế bào gốc...khi nghiên cứu về ADN tôi nhận thấy, ADN chính là mật mã di truyền của đấng cứu thế. Rất nhiều các nhà khoa hoc đã nghiên cứu về ADN và di truyền. Kể từ những nghiên cứu của MENDEN về di truyền khi ông thực hiện công việc nghiên cứu trên cây đậu Hòa Lan, di truyền học đã có những bước phát triển rất nhảy vọt. Chúng ta đã có thể tác động được vào Gen người, loại bỏ những Gen xấu, tinh lọc những Gen tốt, làm cho con người khỏe hơn, thọ hơn. Khi chúng ta có công nhận, Gen..ADN chính là mật mã của vũ trụ, có thể tác động vào nó, tại sao không thể đặt vấn đề, viết các chương trình ( Program) tương tự như cấc ADN để tạo ra các con người mới, thế hệ mới của con người nhân bản hơn.

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2021

 

 

BÀI THƠ THÁNG BẢY

 

Rất muốn viết tặng em những câu thơ

Xanh màu xanh hy vọng

Trong lành ban mai

Thấm đẫm tình người

Nồng cháy như con tim anh vậy

Nhưng  không thể em ơi.

 

Chiều này ngồi bên ghềnh

Mùa Vu Lan tháng bảy

Nghe sông mẹ thở than

Nỗi đau không nguôi được bằng nước mắt

 Âm thầm đau xé dòng trôi….

 

Những đền thờ Linh Lang

Trên một dải sông Hồng

Thâm trầm ngói cổ

Dưới bóng si già

Ai hay bào đời dựng nước

Long mạch quốc gia

Khởi nguồn từ chùa Trấn Quốc

Khát vọng Rồng Tiên

Hùng cứ một phương Đại Việt.

 

Vẫn còn đây Đền hóa

Truyền thuyết Đồng Tử- Tiên Dung

Dưới bóng  đa ngàn năm

Tỏa bóng bên sông Hồng.

Ai hay dòng giống Lạc Hồng

Khát vọng tình yêu

Trong chan hòa trời đất

Dâng hiến cho đời

Cứu vớt chúng sinh.

 

 Ai hay Hàm Tử, Chương Dương

Tướng sĩ một lòng sát thát

Tan tành thuyền giặc

Chiến công hiển hách

Vẹn tròn một dải non sông.

 

 

Nghe Sông mẹ thở than

Thành quách, vua, quân nhà Tần

Vừa được xây trên cao nguyên Lâm Viên

Chấn trạch một vùng…..

Ải Nam Quan còn đâu?

Hoàng sa nay còn đâu?

Bài học xưa không tỏ..

 

Thác Bản Giốc chỉ còn một nửa thôi

Bên này lờ đờ nước chảy

Khách nghênh ngang vào tận miền trong

Đánh bạc ở Hải Phòng

Tụ họp ngàn người ở Quảng Ninh

Mua đất yểm ở khắp nơi

Đại Việt một thời mong manh vô chủ.

 

Người Việt dẫn giặc vào nhà,

Nhập những nhà máy có từ đầu thế kỷ 20

Có thể còn cũ hơn thế nữa..

Dự án thép Thái Nguyên bỏ không han gỉ

Đạm Lân Ninh Bình càng làm càng lỗ

Những xác tàu giá mấy triệu đô…

 

Ngó đâu trên mảnh đất này

Cũng thấy tiềm tàng mầm họa

Từ lòng tham không cùng

Cược bằng giang san gấm vóc

Cược bằng sinh mệnh  Rồng Tiên.

 

Sông mẹ thở than

Khát vọng tự lực, tự cường bỏ ngỏ

 

Anh muốn nắm tay em lắm chứ

Để hát những bài ca thanh thiên

Chỉ nói về sự trang hoàng của những bông hồng

Tinh khiết của những giọt sương ban mai

Và những ngón tay hồng khi mặt trời tỉnh giấc

Nhưng lòng người như bão giông.

 

Có thể nào mai sau

Sẽ không còn những dòng sông trong xanh hiền hòa

Không còn những cánh rừng mênh mông cho con nai, con hoẵng

Không còn biển xanh cho những chuyến đi xa

Chữ quốc ngữ không còn…

Không còn tình yêu

Hỗn loạn bao trùm trời đất

Anh còn gì để lại cho em…..?

Chúng mình còn gì để lại cho mai sau

Khi thiện lương và  ước mơ không còn chỗ đứng

Ác quỷ hoành hành….

 

Hưng Yên tháng 7 năm 2020